Nghe chăng?
Tiếng cồng chiêng
Vang vọng vào vách đá,
Tiếng thác đổ
Gầm vang lời của núi.
Đất đỏ bazan
Bao đời khát nước,
Đợi cơn mưa Cho nương rẫy đâm chồi. Tây Nguyên!
Những cánh rừng đại ngàn vươn thẳng,
Như nỏ bẫy ngăn thú hoang, Như ngọn giáo diệt thù.
Khi hạt muối Còn chia đôi,
Cái chữ Chưa về buôn,
Người Ê-đê, Ba-na Một lòng hướng về phía mặt trời.
.
Người không đến bằng con ngựa sắt,
Không cưỡi voi chiến qua đèo mây.
Nhưng tên Người vang trong gió núi,
Len vào giấc ngủ đứa trẻ trên lưng.
Bác Hồ! Cái tên gọi nghe như tiếng suối trong,
Như vị mật ong rừng đọng đầu lưỡi.
Người ở xa lắm, tận phía Bắc sông Hồng,
Mà sao hơi ấm tỏa lan tận nóc nhà rông cao vút.
Vóc dáng thanh cao, áo vải mong manh,
Mà gánh cả non sông,
Gánh cả nỗi đau người Thượng.
Người bảo: "Kinh - Thượng là anh em ruột thịt",
Lời ấy chảy vào lòng dân như dòng nước Serepôk chẳng bao giờ vơi.
.
Nhắc đến Tây Nguyên,
Sao quên được người con của núi,
Anh hùng Núp – cánh chim Chapi không mỏi.
Từ làng Kông Hoa đốt rẫy, chặn thù,
Lòng vẫn đau đáu một niềm tin: "Phải gặp được Cụ Hồ!" Ngày anh đi, làng tiễn bằng nắm đất quê hương,
Ngày anh về, mang theo hơi ấm giữa Thủ đô.
Anh kể già làng nghe về đôi mắt Bác:
"Bác thương người Thượng mình như con đỏ trong nhà." Núp bảo rằng: "Bác dạy phải đoàn kết",
Cái nỏ, cái cung phải cùng hướng một lòng.
Thế là cả đại ngàn bừng bừng khí thế,
Tiếng trống trận tòng quân vang khắp núi sông.
Dù cách trở muôn trùng đèo cao, vực thẳm,
Lòng người Tây Nguyên vẫn thẳng như cây xà nu.
"Bác Hồ ơi, Tây Nguyên đang đánh giặc,
Đợi ngày toàn thắng, đón Bác về uống rượu cần say!"
.
Ôi, cụ già mắt sáng như sao đêm!
Dân làng dâng Người nắm đất đỏ anh hùng,
Dâng đóa hoa dã quỳ nhuộm vàng nắng gió.
Dù chưa một lần được chạm áo nâu sồng,
Nhưng trong tim mỗi người đều có một Bác Hồ riêng.
Khi con mang cung nỏ đi săn mặt trời,
Khi người con gái dệt thổ cẩm bên khung cửi,
Cũng thấy bóng Bác cười trong ánh lửa bập bùng.
Bác là ngọn núi cao nhất để ta nhìn hướng thẳng,
Bác là dòng sông rộng nhất để ta tắm mát tâm hồn.
.
Bác đi vào cõi sương mù...
Nhưng bến nước vẫn vang lời Bác dặn,
Rẫy lúa vẫn vàng rực ý chí vươn lên.
Người hóa thân vào gốc cây, ngọn cỏ,
Hôm nay: 0
Hôm qua: 0
Trong tuần: 0
Tất cả: 0